Hiển thị các bài đăng có nhãn Thời-trang. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thời-trang. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 26 tháng 12, 2012

manh áo văn nhân



audrey
Đẹp và giàu, hẳn nhiên muôn đời là ước nguyện của con người, và dẫu không mấy ai luôn có được sự song hành hoàn hảo ấy. Còn số ít may mắn những người có được cả hai thì sẽ phát sinh một nhu cầu khác, ấy là thể hiện ra điều đó hòng ve vuốt chút thị dục huyễn ngã. Nhưng để bù đắp, loài người phát minh ra một tạo vật có khả năng khiến người khác biết (hoặc tưởng)chí ít người ta cũng xây dựng được một ảo ảnh về nó hòng khiến thiên hạ biết (hoặc tưởng) họ đẹp và giàu thật - ấy là đồ trang sức.

Người ta đeo trang sức để làm duyên và để cho oai. Tùy khả năng và nhu cầu mà chọn. Cặp bông tòn teng bằng hột cườm tím rịm, ngoài chợ huyện bán 5 ngàn rưỡi một đôi ngó coi duyên duyên ngồ ngộ trên ráy tai mấy cô thôn nữ. Nhưng không oai. 
 Mấy cha xì thẩu cỡ bự Chợ Lớn đeo dây chuyền hàng nùi trên cổ, cọng nào cọng nấy bằng dây lòi tói, 24K đỏ ngay ngáy, ngó vô hết hồn chim én, dẫu khó lòng mà nói mấy chả coi mặn mòi đỏm dáng chi với cái nùi xích cam cam vàng vàng chạm khắc thô thiển ấy.marilyn
Rồi tuốt tận trời Tây, cô đào hát bóng Ma-Lệ-Liên Mộng-Lỗ (Marilyn Monroe), mình bận satin, ngó lẳng lơ hết chỗ nói, ca hát tưng bừng rằng hột xoàn là bạn bè chí hẩu của các o các mợ (Diamonds are a girl’s best friend). Và thế là người ta nghĩ ra những thứ trang sức có thể vừa làm duyên vừa ra oai, đại loại như xà bông gội đầu 2 trong 1 thời nay vậy. Tôi nhớ hồi nhỏ học tiểu học, đi bộ về nhà ngang qua gần tiệm bánh Jivral góc Đồng-khởi với đại lộ Lê-lợi bây giờ, bận nào cũng dừng lại ngó trân bức hình quảng cáo của hãng đồng hồ Longines có hình cô đào Ái-trân Hợp-bích (Audery Hepburn) hút thuốc tẩu dài điệu nghệ, tóc bới cao, miệng cười, ở dưới có dòng chữ tiếng Tây Elegance is an attitude mà khi ấy, kiến thức tiểu học của tôi chỉ đủ để hiểu kiểu bo bo trộn gạo lức: Sang cả nhờ bố láo. Tâm đắc lắm, tôi nhẩm suốt dọc đường. Về nhà phen ấy, tôi bị cha mắng cho một trận, không rõ vì tội cùi bắp hóa ngôn ngữ của nữ hoàng Ăng-lê hay vì tội lệch lạc tư tưởng đạo đức chánh trị. audrey
Trở về câu chuyện của trang sức, vậy là xuất hiện những hãng buôn lớn làm ra những món đồ vừa đẹp vừa sang, từ trước thưở tôi ăn mắng vì tội dịch ẩu đến nay, hãng nọ vẫn phây phây mần ăn thịnh vượng, bán hàng cho nam nhân nữ giới thượng lưu toàn cầu.  
Kể từ đó, mấy bà chủ tiệm kim hoàn Chợ Lớn vẫn giàu theo kiểu mua bán trao đổi Mỹ kim, vàng miếng và cầm đồ.  
Và cũng kể từ đó, con gái và con rể bà bán bông tai mủ ở chợ quê giờ vẫn báng hàng khô cùng đồ trang sức Trung-quốc. Gái quê đeo bông tai mủ, một số coi duyên quá nên lấy được chồng Tàu.  
Cái này mấy thầy tú cậu cử thời nay gọi là phân khúc thị trường. Nhưng rồi mấy hãng buôn đại gia cỡ Tỉ-Pha-Nhi (Tifany), Long-yến (Longines),…tài sản trù phú, phát triển thịnh vượng hùng mạnh quá, con bà bán bông mủ chuyển hẳn sang kênh xà bông, đồ hộp và dép xốp, mấy mợ kim hoàn chợ lớn bán tháo của nả ra nước ngoài đánh bạc, làm móng tay, mở tiệm phở,…kiếm bộn tiền. Mấy cô nhỏ ở tỉnh giờ đeo bông vàng hẳn hoi lại bị gọi là quê, là sến. Mấy ông xì thẩu không thèm đeo lòi tói nữa mà lấy tiền mua chiếc xe hơi thiệt sang chạy chơi, dân tình càng nể vía hơn. Có ông thì lấy tiền mua vàng đeo cổ đem mua điện thoại tân tiến tặng nhân tình (thường là mấy cô nhỏ tỉnh lẻ vẫn hay mua hàng chợ huyện ngày xưa), mang nhân tình vi vu đây đó bát phố, thiên hạ ngó vô nể quá, nức nở khen rằng ổng giàu ổng sang. Mà so với dây lòi tói, cô nhân tình còn có giá trị sử dụng đa dạng phong phú hơn ngoài chức năng dọa hàng xóm, mặc dù tuổi thọ sử dụng không bền bằng. 
Trung tâm thể dục thể thao huyện cũng cạy cục thửa cho được trong phòng truyền thống vài cái cúp vàng giải cờ ca-rô bán chuyên nghiệp toàn huyện đặng trang trí cho đẹp, cho oai. 
Công ty sản xuất linh kiện thiết bị xay tiêu giã tỏi cao cấp cũng phấn đấu sắm được mảnh chứng nhận chuẩn ISO trang trí cho cả phòng khách lẫn thanh thế công ty. 
Cô tình nhân, chiếc xe hơi, căn nhà, danh thiếp hay thậm chí mảnh bằng Gia đình Văn hóa giờ cũng được tận dụng làm đồ trang sức, để ca tụng (to và rõ) nhân thân lẫy lừng, bản lãnh tài ba của chủ nhân. Cộng đồng cùng nhau khoe sắc, trù phú thịnh vượng muôn nơi, ai cũng trội bật kiệt xuất, xã hội là cây thông Giáng-sinh với đủ lệ bộ đèn quả nhót lẫn trái châu, kim sa, hột bẹt,… 
Ngặt nỗi, trang sức có thật có giả. Có hàng độc bản cũng có hàng nhái. Nhân cách, gia sản, trình độ, đẳng cấp hay thậm chí nhan sắc cũng vậy. Cũng có thật có giả, cũng bắt chước hội đồng theo một nguyên mẫu dị biệt độc đáo nào đó. Nhẹ thì mượn xe dạo phố ra vẻ sang giàu, mở miệng nghe toàn hợp đồng nặng ký. Mấy cậu kép cô đào non, sang Tây dăm ba bữa cũng là du học. Mấy ông chủ hãng buôn củ kiệu dưa giá, hay chủ hãng XNK nồi gang chảo thiếc cũng đã thừa oai vệ chỉ thiếu phần duyên dáng, giờ chỉ ưng làm nhà văn hóa học, nhà hoạt động xã hội cộng đồng cho đỏm dáng với đời. Mấy cô hoa hậu cũng ráng sắm cho mình vài giọt nước mắt trong clip quay thăm trẻ cơ nhỡ kẻo không có lại thua chị kém em… Mà phàm mấy thứ này ra nắng hay qua một nước mồ hôi muối là xỉn màu kém sắc, chỉ còn nước mang ra cho trẻ nhỏ chơi nhà chòi là cùng. 
Rồi cũng có những yếu nhân chánh hiệu cùng nhân cách hay diện mạo trội bật (xuất chúng hoặc kì cục), như thể hàng nữ trang độc bản vậy, rất hiếm nên cực quý. Vậy là người ta coi được, thấy sao ráng làm giống vậy, tựa hồ mấy hột nhựa xanh xanh hình trái tim nhái theo viên kim cương trứ danh trong tuyệt phẩm cinema Titanic. Mấy đồ này rẻ rề, đeo vào mà tỏ lòng ái mộ, a dua theo nguyên bản duy nhất vậy. Giả như viên kim cương nọ có tri giác hẳn cũng chả lấy làm phiền mà còn thêm phần hãnh diện cho sự trội bật và giá trị huyền thoại của mình đã kiến tạo cả một trào lưu. Đó là đồ nhái. 
Cũng có kẻ đeo nữ trang giả, làm bộ danh giá sang cả để đi lừa người. Và cũng có dăm ông thày thuốc ham khuếch trương thanh thế, treo trưng bằng cấp để rồi do dốt do tham mà hại người. Hạng người này, dẫu trang sức của họ là đồ mỹ ký rẻ tiền hay mảnh bằng lộng khung kiếng, cùng là quân lừa đảo.
Đồ trang sức quý thì dễ dẫn lối phường trộm cướp. Kẻ gian hùng ngang nhiên giữa lộ đoạt đồ, quân bần hàn rình lúc vắng người mà thó của. Nhưng lại có kẻ chẳng màng chuyện bịt mặt đeo găng dàn cảnh trộm cướp chi mấy thứ đồ châu báu về sau chỉ có thể bán lấy tiền. Bọn này chả thiếu gì của nả tiền bạc, mà chỉ ham đắp đổi một chữ sĩ với đời.  
Chuyện xưa nay vẫn tỏ, có kẻ thừa tiền thiếu chữ, manh nha chuyện khoét vách nhà ông đồ chỉ để trộm lấy manh áo the cùng nghiên mực, rồi hỉ hả bận vô mình đi khắp cùng làng cuối xóm, phong mạo ung dung ra dáng bậc văn nhân, rảo được đến vòng thứ hai thì chính mình cũng đã kịp tin mình là bậc trí thức uyên thâm tột bậc.  
Phường trộm cướp bởi túng quẫn, cuỗm được của người chút món nữ trang nhằm lúc bị hô hoán có khi phải đòn đến chết. 
Than ôi, gã trọc phú vắn chữ nọ vẫn khoác áo văn nhân mà rảo cùng làng, thiên hạ xô ra, thấy kẻ giàu trúng gió cũng sang nên nức nở khen áo sao mà hợp, mà sang, mà tao nhã thế. Ông đồ già xúi quẩy biết tri hô cùng ai, kẻo quan quân dòm xuống thiên hạ ngó vô lại cười ông già lẩm cẩm, ai trộm cướp làm gì, sang cả quý hiếm gì, một manh áo văn nhân

Y-phục Xứng Kỳ-đức


 .
  Người ta có rất nhiều lí do để …mặc quần áo
Trong bản chất tính năng trang phục, quần áo bao phủ làn da mỏng manh của con người bằng một lớp chất liệu gia cố để hỗ trợ giữ thân nhiệt cho cơ thể, để bảo bọc, che chắn cho cơ quan xúc giác khỏi những thương tổn do tiếp xúc với môi trường bên ngoài. 
e8a9
Rồi một vị tộc trưởng một bộ lạc nguyên thủy nào đó cậy khỏe, cậy tài săn thú mà được phần miếng vỏ cây, mảnh da thú dày nhất, to nhất. 
Các chiến binh đeo thêm vào người lủng củng chuông đá lục lạc đồng để gióng khua cho khiếp vía địch thủ, lại vẽ màu cắm lông khắp mặt, hình hài càng muôn phần bặm trợn cho dễ bề thị uy. 
Phụ nữ, thì không can dự vào phần thiên chức săn bắt hay bảo vệ - họ phải chửa đẻ, càng nhiều càng tốt (để dành đi săn bắt, đánh nhau và chửa đẻ về sau cho bộ lạc). Để thoả mãn thiên chức này, họ cần làm cho mình có bộ dạng thật ưa nhìn, bắt mắt, để dễ bề chiêu dụ đối tác đặng hoàn thiện thiên chức(!)
 Có lẽ các vị tổ tiên nữ của chúng ta đã nghiệm được rằng: người đàn bà trước và sau khi đeo hoa tai đều có khả năng sinh nở như nhau, nhưng người đàn bà có đôi hoa tai, và trên hết, là ý thức đeo đôi hoa tai ấy lại có tỉ lệ được hỗ trợ hoàn thiện chức năng cao hơn?  
Từ nhu cầu và động thái này mà thành khái niệm ngôn ngữ trang phục: tôi giàu, tôi khoẻ, tôi có quyền lực, tôi khả ái – thì tôi mặc như thế, hoặc ngược lại. Đến đây, ngoài chức năng cơ bản của trang phục, con người ta bắt đầu có khái niệm chọn lựa trang phục để chuyển tải thông điệp của bản thân. Và từ đấy, các nhà thiết kế, các hãng thời trang, đại diện quảng cáo và các người mẫu bắt đầu có công ăn việc làm và rất khá.
contemporary adNhững nhân vật ưu tú ăn bận đẹp nói trên, từ rày về sau được gọi là VIP, là yếu nhân, là người của công chúng. Họ là chính khách, doanh gia, các nhà văn hoá, nghệ sĩ,… Chả vì chỉ cậy mạnh (khối vị trong số này, nhất là nghệ sĩ, thì không to khoẻ như tổ tiên nguyên thủy của VIP), họ có tài năng, thành đạt, thông minh mẫn tiệp,… ở mức độ xuất chúng, trên mức bình thường nên mới được nhiều người biết đến, đặc biệt với sự có mặt của phương tiện truyền thông như báo chí, truyền hình, càng khiến họ được biết đến nhiều hơn, không chỉ trong bộ tộc của mình mà vươn đến cả các bộ tộc (thời nay là quốc gia, lục địa,..) khác.
emperor family Các vị này, do tính trội bật của tài năng, cá tính và số phận nên cũng có những sở thích, quan niệm thẩm mỹ độc lập, đặc sắc và trội bật nên có được cho mình những gout ăn mặc cũng vô cùng trội bật, khác biệt. Mỗi người mỗi kiểu, họ là những trend-setters -  những hình mẫu về phong cách trong giới hay lãnh vực riêng của mình. Nhưng vẫn luôn có một điểm chung trong nguyên tắc phục trang của các yếu nhân đa dạng này. 
Như lời nói hay tiếng nói vậy. Nội dung điều muốn nói, thông điệp chuyển tải mang tính chủ quan, đó là điều chủ thể muốn thể hiện. Nhưng để thông điệp được tiếp nhận chuẩn xác và hiệu quả, người ta bắt đầu cân nhắc đến giọng nói và lời nói. Giọng phải dễ nghe, to nhỏ tuỳ hoàn cảnh không gian, giận thì gằn giọng, yêu thương thì ngân nga, thì thào, sì sụp,…rồi lời nói, người trên thì xưng “ông, bà, cô, chị,…”, kẻ dưới thì xưng “con, em, cháu…”, nói với kẻ hèn thì lời trịch thượng, với người sang thì từ ngữ trau chuốt văn hoa,…Và hẳn nhiên, nói với người Việt thì bằng tiếng Việt, với người Hoa thì chớ dùng tiếng xứ Angola. Điều này, ai cũng hiểu.
 Nói cho thích miệng mình, nói mà không ai nghe, là nói lảm nhảm với đầu gối.
Mặc cho sướng thân ta, mặc mà không ai coi, xem như là mặc nhảm vậy.
Nói, hay mặc, mà cân nhắc được đến độ này, ấy là xây dựng Giá-trị Nhận-dạng.
3_07_vietnamiennes
Cân nhắc lựa chọn tư phong, trang phục ở mức ấy, như thể là một môn nghệ thuật mà ở đó, hình ảnh cá nhân là tác phẩm, và con người ta là một nghệ sĩ: tác phẩm là hiện thân của tác giả. Tác phẩm thì có đẹp có xấu, cái coi thì hiểu, cái ngó vô thấy chướng. Mặc mà không ai coi, coi vô không biết ta thuộc loại người nào, là tác giả còn non tay, thiếu kinh nghiệm hoặc lập dị. Mặc mà cộng đồng xung quanh coi vô thấy cổ quái, xa lạ, còn nguy hiểm hơn nhiều, vì nó như ông Tây giữa xứ ta, nói chuyện không ai hiểu, nên mới có rào cản ngôn ngữ. Ở đây, đó là rào cản hình thức. Như thể đi cứu trợ từ thiện mà mặc áo dài dạ hội. Nếu chỉ vì tôi giàu, tôi đẹp, tôi quan trọng, tôi ưng bộ cánh nhà Cavalli dài quá xương chậu mà đi dự cuộc họp tổ dân phố bàn chuyện úy lạo chiến dịch phát quang diệt muỗi tại địa bàn dân cư, thì quả bậy bạ hết sức!
wth
 Hậu quả là bị cô lập, đào thải, hoặc thậm chí tẩy chay.
 Chuyện này không mới. Có ai chưa nghe câu “Đi với bụt mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy”? Cà sa năm ba bảy loại, nhà giàu mặc gấm, nhà nghèo chỉ vải thô, phụ nữ có chít pence, thắt nơ, to béo thì may rộng, trời rét thì vải dày, trời oi bận vải mỏng…nhưng đã là đi với bụt, làm chi thì làm, ấy hẵng là cái cà sa. Không phải vì ta, mà vì bụt, và bụt là đối tượng của ta, đáng được cân nhắc lắm!

 Chắc không ai không nhớ bức ảnh tập thể đầy ấn tượng của các vị nguyên thủ quốc gia hồi hội nghị Apec tại Việt Nam (họ là yếu nhân cả đấy!) chụp chung, đạo mạo lịch thiệp, và tất cả đều vận áo dài khăn đóng. Họ ở nhà ta, họ mặc áo theo lối dân ta, khá khen cho người thiệp liệp giỏi giang, khéo theo thời theo thế mà ăn vận, đẹp lòng dân tình nước chủ nhà biết bao. Chả thế, họ mới là những yếu nhân đứng đầu các quốc gia.
Photobucket 
Photobucket Mà đâu chỉ các vị chính khách lão luyện chuyện uyên thâm mới ngộ được điều này. Thần đồng văn chương xứ cờ hoa mới 9 tuổi Adora Svitak cũng ngộ được mười mươi chân lý này. Vị đại sứ nhỏ này đã lưu lại trong lòng công chúng Việt hình ảnh của mình luôn trong bộ áo dài, khi thiên thanh, lúc xanh ngọc, với chuỗi ngọc trai thanh nhã quanh cổ, cô chinh phục trái tim công chúng ngay từ trước khi kịp mở miệng thi triển tài thuyết văn mạch lạc uyên bác so với tuổi. Mà chiếc áo dài ấy lại được may mới khéo, rõ là hợp với cô lắm, không chít pence nâng ngực tà dài kiểu người mẫu, nói chung, nó hoàn toàn hợp với tuổi cô, và công chúng của cô, môi trường quanh cô (khi ấy là Việt Nam). Cô nhỏ này, không chỉ nhờ cuốn Flying Fingers và tài năng văn học của mình mà sẽ còn thành công trong tương lai là còn nhờ vào bản lãnh ứng xử bằng ý thức xứng danh “người của công chúng” thực thụ.
 Chỉ hơi chạnh lòng một nỗi, trong các buổi giao lưu cùng bạn bè đồng tuế ở xứ Việt, hầu như Adora luôn là nhân vật duy nhất mặc chiếc áo dài trẻ em, học sinh nước ta mặc đồng phục theo kiểu Âu hoá với jupe xoè, quần Tây,…Thiếu nhi ta, trông thật năng động, hiện đại, trông Tây lắm!
(Đôi lời lạm bàn cùng quý vị độc giả nào đương giữ chức vụ nào đó trong ngành dạy trẻ: Nhà trường là nơi con người ta được giáo dục sao cho có văn hoá và ý thức rồi mới đến kiến thức và kỹ năng (tiên học lễ hậu học văn, phải không ạ?). Kính mong quý vị tận tình chỉ bảo các trò nhỏ nước nhà được dịp hội nhập với văn hoá mặc, văn hoá hành vi của tổ tiên nhà, bên cạnh ngoại ngữ và vi tính. Hoặc giả, những dịp được giao lưu cùng những vị khách như cháu Adora Svitak vậy chắc cũng có tác dụng làm gương, nhắc nhở và cảnh tĩnh. Cảnh tĩnh tự tôn và sĩ diện, rất tốt! Mong sẽ còn nhiều dịp như vậy!)
lady ad
 Đến đây, người viết - kẻ lẩm cẩm hoài cổ đang quấy quả quý vị lướt blog gia, lại muốn hầu tiếp qúy vị một câu chuyện (tôi hứa là không xưa bằng câu chuyện đã kể lúc đầu), đã được nhà thiết kế - họa sĩ Sĩ Hoàng kể cho nghe khi gặp ông thỉnh ý viết bài. Chuyện như vầy: ngày xưa, ông bà ta cũng cầu kì chuyện ăn bận lắm. Nhà giàu thì năm thân, mớ ba mớ bảy, dân dã thì tứ thân nâu sồng. Mà đã nghèo thì phải làm lụng vất vả, các bà các chị quang gánh quầy quả trên vai mãi, vải sờn và đương nhiên là rách vai. “Nghèo” mà không “thảm”, có “rách” cũng không được “nát”, không cam miếng vá đắp chằng đụp, mà chả đủ tiền mua vải may cả bộ cánh mới, các bà, các chị mua về vuông vải nhỏ mà may lại thân áo nối vào thay cho phần đã sờn rách. Từ đấy mà thành kiểu áo tứ thân đổi vai. Ngày nay ta vẫn thấy các đoàn văn công, các vũ đoàn minh hoạ mỗi khi bận tứ thân thường có hai mảnh áo trên hai màu sặc sỡ khác nhau. Ấy là kiểu tứ thân đổi vai ngày xưa mà thành. Dân ta sĩ diện lắm, ấy là danh dự của bản thân, của gia đình, dòng tộc,… Âu cũng là một cách mặc “vì người, xứng ta” vậy!
Thế mới tường chuyện vì sao chỉ quần quần áo áo mà thành một thứ văn hoá: văn hoá mặc!
teacher 
Phong-Vũ

Chuyện Chiếc Giày



RedHighHeels
Một nửa của thế giới tôn trọng giày dép các loại. Người ta luôn cần một cái gì đó, một cặp càng hay, để dẫm chân lên.
Một nửa còn lại của nhân loại không tôn trọng giày dép các loại. Họ tôn sùng chúng. Tổng thể nhân dạng tướng mạo họ biến đổi khi họ xỏ chân vào những đôi giày của mình. Và những người quanh họ cũng biến đổi theo – trở nên thấp bé hơn một chút.
Đó là nguyên nhân đầu tiên vì sao chúng ta có giày cao gót và giày thời trang nói chung các loại.

Huyền thoại Và Tiềm thức

Mọi trẻ bé, nít nhỏ sinh ra là con gái đều trên một lần mơ đến hình ảnh của một chiếc giày thủy tinh của cô Lọ lem hay chiếc hài thắm của cô Tấm, mà chỉ vẻ yêu kiều mỏng manh tinh xảo của nó đã có thể làm nháo nhào nhịp tim của một vị quân vương, vả bàn chân duy nhất có thể xỏ vừa chiếc giày ấy đã dẫn lối cho một cô gái nghèo lên ngôi hoàng hậu của tuyệt đỉnh hạnh phúc và quyền lực.
Trẻ nít gái lớn lên, và đặt mọi tâm ý vào hình thức đôi giày họ đi dưới chân như một tập quán giới tính đặc thù của họ. Đám đàn ông con trai thì bị hấp dẫn giới tính bởi mọi thứ liên quan đến kiểu giày mà phụ nữ đi dưới chân, cả cách mà cô ta xỏ chân vào, hay rút chân ra, thuật ngữ gọi là foot fettish.
Nếu một người đàn ông nói với bạn rằng họ không thích phụ nữ đi giày cao gót, và chỉ thích những cô gái đi đôi giày thấp, thoải mái, năng động và thân thiện, thì tin tôi đi, anh ta hoặc là lùn hơn mức bình thường, hoặc có những ấn tượng tiêu cực với giày cao gót vào thời thơ ấu.
Vậy là từ một câu chuyện cổ tích, giày cao gót đã thay đổi hành vi tình dục nhân loại, can thiệp vào sự phát triển dân số và tỉ lệ tội phạm của phần lớn cư dân thành thị.

Kỳ quan Của Sáng tạo

Không có gì chuẩn xác hơn khi nói rằng giày cao gót chính là dấu chấm của chữ “i”trong từ “fashion”. Đó là viên kim cương trên chiếc vương miện, trái cherry đỏm dáng trên đỉnh ly kem phù hoa. Giày không là tất cả của thời trang, nhưng sẽ không thể có một bộ trang phục hoàn thiện nếu thiếu một đôi giày hoàn hảo.
Đến đây lại nhớ đến hình ảnh nữ minh tinh Thẩm Thúy Hằng mượt mà phồn thực của thập niên 70, mình bận bà ba cổ tim, dưới là quần lãnh ống rộng đen nhánh rất Nam bộ, tóc uốn quăn, tay xách ví đầm, chân đi giày cao gót một tấc, trông thật đài các và gợi cảm theo kiểu nửa tân thời, nửa hương xưa. Kì diệu một điều là cũng bộ bà ba ấy, chỉ cần dưới chân thay vào đôi dép xốp là thoắt cái đã hóa thân thành bà bán trái cây dạo hay mấy bà cán bộ xã thời bao cấp.
Bạn có thể điểm trang sang trọng, mình vận mẫu haute couture mới nhất của nhà Dior, nhưng nếu xỏ dưới chân là đôi dép nhựa tổ ong thì coi như tất cả phần còn lại của bộ trang phục, của chính bạn, không còn giá trị gì nữa ngoài tính khôi hài. Nhưng dẫu chỉ là một chiếc áo sơ-mi giản dị và chiếc quần jeans tầm thường kết hợp với một đôi Blanik gót mảnh 7 phân, giá gấp 3 lần cả bộ trang phục, thì bạn vẫn hoàn toàn có thể tự tin xuất hiện tại bất cứ buổi chụp hình nào của Vogue, Bazaar hay Elle.
Nếu chỉ được giữ lại một món trang phục duy nhất trên người mà vẫn bảo toàn phong cách thời trang, thì đó nên là đôi giày cao gót.

Thăng hoa Trong Thống khổ

Phụ nữ luôn rên rẩm sau mỗi ngày làm việc hay mỗi buổi dạ vũ rằng đôi giày cao gót của họ đang giết họ. Nhưng họ sẽ không bỏ cuộc cho đến cuối ngày. Loại phụ nữ không chịu được cơn đau đến độ tuột giày ra và đi chân đất sẽ bị đồng loại nhìn với ánh mắt lên án và miệt thị.
Người ta thường hồ đồ cho rằng phụ nữ ưa đi giày cao gót vì chúng khiến họ cao lên, và vì vậy, tốt hơn hết là họ nên đi loại giày đế xuồng (nôm na hình dung là loại giày đế bằng, phía trước lẫn phía sau đều dày đến cả tấc), đi vào cho cao, theo kiểu một người lùn đứng trên hai ổ bánh ngọt vậy. Thiệt thiển cận, hồ đồ lắm. Nếu giày dép đắc dụng, thoải mái và thăng bằng đến vậy, thì chúng chỉ còn là một tạo vật tầm thường mà thôi. Jimmy Choo – tên tuổi lẫy lừng trong các thương hiệu hàng đầu thế giới về giày thời trang đã phải tuyên bố “Một đôi giày không làm bạn đau thì đó chỉ là một vật dụng tầm thường thứ cấp”. Nếu đi giày cao gót chỉ để cao thì chẳng khác gì anh đi kết hôn với một cô gái chỉ để làm cho cô ta đẻ con, hoặc anh đổ chai vang lâu năm vào một cái tô sành to rồi cắm ống hút uống cho đã khát vậy.
Thiết kế tinh xảo và cực kì thông minh của giày cao gót có thể khéo léo thay đổi cả hệ xương xẩu tứ chi trên cơ thể người ta. Các cơ phía sau cơ thể được dồn lại, săn chắc hơn, ngực vươn cao và việc giữ thăng bằng sau mỗi bước đi khiến người phụ nữ đung đưa phần hông, là một động tác cực kì phức tạp đòi hỏi kinh nghiệm và thậm chí luyện tập.
Bản thân mỗi đôi giày cao gót phải là một tác phẩm.
Mỗi chuyển động trên đôi giày đó phải là một nghệ thuật.
Và những người phụ nữ trên đôi giày cao gót là những nghệ sĩ khéo léo và gợi cảm.

Quẳng Gánh Lo Đi Mà Mua Sắm!

Giày cho phụ nữ sự thăng hoa tinh thần. Quý bà quý cô có chuyện bận lòng ư? Họ sẽ không chạy ra nhà thuốc hay quán nhậu. Họ đi mua giày. À không, không phải với việc nhấc điện thoại và nói cỡ giày như việc gọi nhà hàng mang lại một cái bánh pizza, hay lùng thông tin trên mạng và đặt mua online như thể mua bán cổ phiếu hay bất động sản.
Mua giày là từ để chỉ tổng thể cả một quá trình phức tạp và đầy cảm xúc của việc xem ngắm, chọn lựa, phê bình, đi thử, đứng lên ngó kiếng, đi tới đi lui, và lại thử, và lại đứng lên ngó kiếng, lại xà quần đi tới đi lui…Đó là liên tu bất tận những trạng thái tinh thần của hào hứng khi bước vào cửa tiệm, của thờ ơ khinh miệt khi lướt ngang những đôi giày không hợp nhãn, của run rẩy thổn thức khi họ gặp một đôi ưng ý, của khốn cùng tuyệt vọng khi cửa hàng không có mẫu giày họ muốn với đúng size của họ, và của ngắc ngoải hi vọng và tưng bừng phấn chấn khi họ lại xỏ chân vào một đôi khác, v.v…
Đi mua giày còn có nghĩa là cảm giác u mê khi người ta có nhận thức về việc thanh toán mà không có cảm giác về con số, khi tiền bạc thật sự mất đi giá trị thực của nó, và giá trị tinh thần của cái đẹp lên ngôi. Giá trị vật chất tầm thường (tiền) được quy ra giá trị tinh thần (giày). Đó là tột đỉnh vinh quang khoan khoái, của bản năng chiếm hữu được thỏa mãn khi đón nhận đôi tuyệt phẩm ấy đựng trong túi giấy, trang trọng trao cho họ từ tay nhân viên cửa hàng – lúc này mặt mũi rạng rỡ với cách thức người ta hay dùng để trao tượng Oscar vào tay một minh tinh.
Quá trình chọn mua, sở hữu một đôi giày tượng trưng cho một sự bắt đầu mới tràn trề hi vọng. Nó không chỉ thay đổi dáng bộ người ta, nó khiến họ hứng khởi khi nghĩ đến những dịp để diện nó vào, làm mới mình cho phù hợp với đôi giày mới, và phấn chấn hơn khi nghĩ đến những cơ hội tiếp xúc mới và ảnh hưởng của dáng vẻ mới sẽ gây ấn tượng ra sao trong những mối quan hệ mới đầy tiềm năng ấy.
Nỉềm tin, sự lạc quan và những kì vọng tái sinh đều có thể bắt đầu khi một người phụ nữ đi mua giày. Cho đến nay, vẫn không rõ ai sáng chế ra giày cao gót, nhưng bậc thầy sáng tạo ấy đã giúp cho hậu thế mãi về sau hạn chế đáng kể tỉ lệ các trường hợp trầm uất và các ca tự tử ở phụ nữ.

Phương tiện Thống trị Của Phái Mạnh, Hay Vũ khí Chinh phục Của Phái Yếu?

Ai là người sáng tạo ra đôi giày cao gót đầu tiên của nhân loại? đó vân là thắc mắc không có câu trả lời.
Nhiều người quan tâm đến vấn đề này tin rằng một cấu trúc logic và tinh tế như giày cao gót chỉ có thể được nghĩ và làm ra bởi một người đàn ông. Họ tin rằng giày cao gót là sáng chế cực kì thông minh của nam giới dành cho phụ nữ, khiến họ trở nên xinh đẹp, đương nhiên, nhưng với dụng ý chính là khiến họ không thể chạy nhanh được, khiến họ lúng túng mất thăng bằng và kém năng động hơn, hạn chế khả năng thống trị của nữ giới và biến họ thành phái “đẹp” và “không mạnh”.
Nếu quả thật như vậy, thì đúng đây là kiểu thông minh của đàn ông.
Họ là những người thợ giày khéo léo, những nhà phát minh uyên bác, và những nhà chiến lược tồ trong cuộc chiến quyền lực giữa hai nửa của thế giới. Chức năng làm đẹp của giày cao gót thoạt tiên được xem là chức năng phụ và hoàn toàn chỉ mang ý nghĩa thuyết phục, khiến phụ nữ dễ dàng chấp nhận giày cao gót.
Nhưng một điều đã không được cân nhắc đến – đó là nam giới, sau khi phát minh ra giày cao gót, họ trở nên say đắm vẻ gợi cảm nó tạo nên cho phụ nữ, và các nhà sáng chế của giày cao gót lại trở thành đồ đệ thành tín của nó.
Ngay từ giây phút đầu tiên phụ nữ xỏ chân vào giày cao gót, họ nghiễm nhiên trở thành những kẻ thống trị lênh khênh. Họ gõ gót quyền lực qua lại trong văn phòng và dễ dàng tống một vị sếp đạo mạo ra tòa vì tội quấy rối tình dục. Họ đung đưa trên đôi gót nhỏ như đầu đũa và cả thế giới rùng mình, thành trì xã giao đổ gục, thanh niên mất tự do, giá trị hôn nhân bị lũng đoạn, tội phạm tăng vọt, các chính trị gia bị bôi nhọ, một số nam giới trở thành giới tính thứ ba và cũng đi giày cao gót, còn cánh đàn ông tử tế còn lại lao động cần mẫn để chi trả hóa đơn mua sắm của các bà vợ.
Nếu các đảng phái tổ chúc đấu tranh cho quyền bình đẳng giới có một linh vật để thờ phụng, thì đó nên là một chiếc giày cao gót.
Cho đến nay, vẫn không ai rõ đôi giày cao gót đầu tiên được làm ra bởi ai, nhưng nếu đó là một người đàn ông, thì một lần nữa, họ đã tự tạo ra rắc rối cho chính mình. Và, như quả bom sex Marilyn Monroe nói “tôi không biết ai đã sáng tạo ra giày cao gót, nhưng hết thảy đàn ông trên thế giới nên mang ơn ông ta”. Chí ít, nhờ vai trò đáng kể của giày cao gót, thế giới được đặt vào tay của những kẻ thống trị chuyên nghiệp hơn, và gợi cảm hơn.
Bài viết trên đây không được yêu cầu hoặc bảo trợ bởi bất kì thương hiệu giày thời trang hay tổ chức nữ quyền nào.